10/16/2018

Nhớ quá màu Sim





Sương lạnh chiều loang tým rừng Quảng Trị
Tým ngát màu sim, tým nhuộm biên thùy
Tým mảnh trăng non treo đầu cánh võng
Mây tým du hồn thơ thẩn đi rong...

Tiếc lắm... một thời không dám thương ai
Ta lính rằn ri tang bồng hồ hải
Bảo quốc an dân- phận trai thời loạn
Áo trận ba lô lên thác xuống đoài

Một buổi dừng quân trên đồi sim tím
Hái cánh hoa rừng không biết trao ai
Chẳng có người thương cài lên nón sắt
Con ép trang thư gửi tặng Mẹ hiền

Sau bốn mươi năm thăm miền chiến địa
Quảng Trị năm nào nay vẫn lầm than
Vách cũ thành xưa điêu tàn hoang phế
Tým cả hồn ta tým thẫm nỗi niềm

Sắc tým đồi sim chỉ còn kỷ niệm
Hái cánh hoa rừng tẩn liệm quê hương
Nhớ nữa mà chi chiến trường khói lửa
Quay quắt sầu bi chưa vữa trong lòng...


hoàng hoa lũng. thu Mậu Tuất
Dzuy Lynh - đêm nhớ về Quảng Trị Oct152018.












10/10/2018

Bỏ Lại Thành Xưa



(âm hưởng Ả đào - Jazz)
thơ Nguyễn Thanh Khiết . nhạc Dzuy Lynh
album Phía Sau Lưng Cuộc Chiến


Mai ta chống gậy về xóm ruộng
Vác cuốc đào chôn một tuổi già
Vứt nợ tang bồng trong chòi lá
Quên hết đoạn trường đã đi qua
Mai ta khăn gói về cố quận
Soi bóng già nghiêng trên đất giồng
Bụi tre góc nhà nằm ngủ võng
Nghe chim lạc bầy gọi chiều không
Vất hết mười năm trong địa ngục
Đêm trở mình nghe xích xiềng khua
Quên vết cùm nhiều năm nhầy nhụa 
Quên nhục, quên thù, ngày lỡ thua
Trả lại cho đời những tan hoang
Trả hết nợ nần ta đã mang
Trả mấy mươi năm buồn vô hạn
Mò mẫm đi sau buổi tan hàng
Gởi lại cho người đến với ta
Bao dung cay đắng lẫn ngọt ngào
Trái tim ta đã đầy vết thủng
Tội cho người, tội mối tình chung
Gởi lại bạn bè một thuở xưa
Trên vai còn nặng gánh sơn hà
Lời hẹn một lần ra biên ải
Ta về vườn gác kiếm rửa tay







10/09/2018

Sài Gòn Của Tôi



thơ Hoàng Kim Oanh . nhạc Dzuy Lynh


Cứ tưởng Sài Gòn mưa mau nắng vội thế thôi
Nhưng em đã quen từng con đường góc phố
Em đã yêu từ hàng me gốc phượng
Giọng Sài Gòn thanh mỏng hiền ngoan...
Sài Gòn cứ cuộn trào nắng gió lầm lụi phố phường
lam lũ áo cơm, bụi đường, khói xe
tiếng kèn, tiếng nhạc, 
tiếng rao hàng xé tai qua loa điện tử...
tiếng khoan cắt bê tông phá tan Sài Gòn mấy trăm năm lịch sử đắng cay
Không át được tiếng lòng Sài Gòn đớn đau,kiêu hãnh, thiết tha...
Còn một Sài Gòn nữa em ơi
Dịu dàng, lặng lẽ, hiền hòa, bình dị như sông
Tiếng nói rất thanh nụ cười rất nhẹ
Em đã nhận ra chưa
Trong ấm nồng ánh mắt, trong ân cần xiết tay
Trong xuề xòa thân thiết, trong hào hiệp bất ngờ
Sài Gòn của tôi đó trong tôi trong em
hãy yêu...Và yêu thôi.








9/27/2018

Nhớ Một Mùa Trăng



(hỡi người biền biệt phương trời
cho ta nhắn gửi đôi lời hỏi thăm)


Trăng treo đầu súng loang ánh bạc
Biên thùy phiên gác đọc thư em
Sóng xô trăng vỡ soi Thạch Hãn
Ngỡ tóc huyền buông rũ mái rèm

Lãng bạt sông hồ đành lỡ hẹn
Bom rền chiến tuyến đạn còn reo
Hỏa châu thao thức chen ánh nguyệt
Vẳng một thời kinh cuối xóm nghèo

Giáo đường trơ trụi nền đá đỏ
Thánh giá lầu chuông rêu phủ xanh
Tiếng nhạn buồn tênh nghe ráo hoảnh
Xơ xác đìu hiu một bóng đò

Bốn mươi năm lẻ, em tròn khuyết
Hồ thỉ tang bồng mấy chuyến đi
Viễn xứ lưu vong mờ tuế nguyệt
Áo sờn vai lệch... đợi chờ chi

Đêm cháy tiếng đàn Guitar gỗ
Ngóng người tri kỷ chốn hư vô
Em giấu nửa cơn mơ còn lại?
Trăng vẫn chờ ta đãi ánh vàng...


đỗlanchy. Đêm nhớ giòng Thạch Hãn 
vịnhnửavầntrăng2018








9/19/2018

Cánh Buồm Đá

photo (net) : Antelope Canyon . Arizona




buồm đá giăng chập chùng
buồn đã giăng mịt mùng
bềnh bồng trong góc tối mông lung 
anh chạm vào tim em bằng vết cắt đường kỷ hà gãy gấp.
êm đau, như lần đầu, lận đận
và mình chia tay khi vàng thu chưa vội úa nhàu
trái tim anh không bằng đá, trái tim em không bằng lá
dù sao đừng buông, xin đừng buông
đá sẽ vỡ, lá sẽ rơi. biết không? biết không!
cánh buồm đá đường kỷ hà là lời ca của đá
âm âm sắc khô lành lạnh
là lá thu hóa thạch đan kín đường về lê thê
em bước ra đi
đi về hướng mặt trời
để thấy thung lũng trũng thêm một chút mây
đủ cho cỏ cây nhíu mày, tiếc cho tháng ngày thu cũ
bây giờ trời mới sang thu
thu chớm bên này, và xuân khởi bên kia
những chiếc lá chừng như hóa thạch
khô cứng như linh hồn luân lạc chỗ lưu vong
hôn trầm, u uẩn
lá hóa cánh buồm nâu bằng đá, màu mắt em buồn
hằn vết chém dọc ngang mang đầy thương tích mùa bão tình u chướng
em đừng chờ con thuyền đã mục và mái dầm đã nát
chẳng còn gì...


đỗ lan chy. Arizona thu mậu tuất








9/12/2018

Cư An Tư Nguy





Đêm viễn xứ bốn phương tụ hội
Những đứa con trường Mẹ tha hương
Ta nghe như giữa Vũ ĐìnhTrường
Tiếng sông núi hồn thiêng réo gọi...

Khi Tổ quốc cần, ta có mặt
Giữ giang sơn - son sắt lời thề
Biệt kinh kỳ, gác chuyện nhi thê
Xếp đèn sách, theo nghề binh bị

Từ đất Bắc - Võ Khoa Nam Định
Xuôi về Nam - Thủ Đức Bộ Binh
Ra Đồng Đế - trui rèn chí cả
Đến Long Thành - chờ cá hóa rồng

Trong học viện thi tài lương đống
Ra chiến trường kháng chống cộng nô
Phỉ chí trai thỏa mộng sông hồ 
Lập chiến tích lưu danh thiên cổ

Đêm của những chàng trai nước Việt
Lòng còn tha thiết với quê hương
Kể nhau nghe bao chuyện chiến trường
Điểm quân sử một chương lẫm liệt

Đêm hội ngộ những trang hào kiệt
Từ thư sinh vất bút, buông nghiên
Đến tù tội bởi quân Bắc Việt
Và hôm nay, tạm biệt chiến trường

Đêm hội ngộ nhớ thương đồng đội
Những đồng môn hồn gối đầu non
Những bè bạn xác chôn đáy bể
Những anh em sứt mẻ đui què

Đời luân lạc, nhiêu khê đã lắm
Gặp nhau đây nghĩa thắm tình nồng
Đất tạm dung tha phương mà sống
Có ai không ôm mộng hồi hương!

Tư Nguy rồi, chưa chút Cư An
Gót đã vẹt dặm tràng quan ải
Súng gảy rồi, mẻ một đời trai
Đành cạy nắp quan tài kỷ niệm...


Dzuy Lynh PPD . 571 Kontum TBBTĐ








9/01/2018

Bán Một Giang San



thơ Nguyễn thanh Khiết . nhạc Dzuy Lynh
album Nỗi Hờn Chiến Mã


Giang san này ta bán có ai mua?
hai ngàn dậm biển với bầy xương trắng
một rặng Trường Sơn rừng già mất hẳn
đá nhú mầm rêu bón bởi tuổi xanh

Giang san này ta bán có ai mua?
sóng cuộn trời trong bãi bồi khắp chỗ
một Trường Sa đất lành chim xây tổ
một Hoàng Sa đã dựng lũy xây thành

Phú Quốc, Cà Mau, Côn Sơn cũng bán
Đà Nẵng, Nha Trang bán luôn Hải Phòng
giang san này còn gì nữa mà mong
rỗng ruột, chỉ còn lớp sơn màu đỏ

Hán tặc neo thuyền chen vai kín biển 
dòng chảy tự do chẳng có lối về
ta bán biển bán luôn đời nô lệ
cả cái ngu đã cố sống như “người”

Ta bán rồi đừng hỏi ta về đâu
đi hay ở – ta đâu còn nước Việt









8/18/2018

Tiếng Hát Bên Bờ Sông Thạch Hãn



Ai đem thắng bại luận anh hùng?
Nước mất nhà tan nhục nỗi chung
Treo "miễn chiến bài" chờ hưng quốc
Đợi lúc quê nhà Bắc thuộc ư!




Tiếng ai hát trượt dài trên sóng
Ngỡ vạc kêu sương vọng thác ngàn
Dăm chiếc đò trơ nằm bãi cạn 
Chở tiếng hát buồn loang bến sông

Thạch Hãn! Ta về có biết không?
Chừ mong trám lại vết thương lòng
Tráng sĩ vượt giòng sông đêm ấy
Xác nổi thây chìm đã bấy chưa?

Sử tích bên đường đội nắng mưa
Hào sâu lô cốt dựa im lìm
Bờ Bắc bao thằng chưa tẩm liệm
Cúi đầu đau đớn cái chào nghiêm

Gió ngáp chạy quanh diễu miếu đền
Tìm đâu tiếng nhạc ngựa rền khua
Thê thiếp Kinh Kha chừ góa bụa
Lệ dâng như sóng bủa trong lòng!

Ta khoác chinh bào đi hát rong
Nắn phím buông tơ lộng cung hờn
Chợt nghe tiếng hát ai rờn rợn
Phải những oan hồn lởn vởn thăm?

Đã mấy Thu rồi tự vấn tâm
Làm sao quên tiệt mối thâm thù
Hóa giải nỗi niềm u uất cũ
Mũ xanh Sát Cộng mực mờ xâm

Đồng đội giờ đây đã mái râm
Đứa chờ đi chết, đứa ngậm tăm
Nửa đêm leo ánh trăng; nằm mớ
Gối mộng hồi hương... rướn cổ chờ!

Xể vai bầu rượu, mấy cọng thơ
Kẻ sĩ gì ta? gã bất tài!
Xới núi căm hờn lên lấy lại
"Thần Ưng" chôn xuống đáy hồn thôi


bên giòng sông Thạch Hãn 2018 . hàn dạ lữ









8/08/2018

Chừng Như Em Nước Mắt Đã Khô

lâu lâu giả bộ thất tình
may ra ai có nhớ mình hay chăng?






giọt nước mắt không còn ướt nữa
khi cuộc tình mới vữa hôm qua
thơ cho em để làm quà
nửa đêm chạnh nhớ... để mà quên nhau

anh tuổi hạc nhớ sau quên trước
nhớ lần mình ngã trược vào nhau
thời gian ai bảo nhiệm mầu
hỏi trang tình sử ai sầu hơn ai

không có chốn bồng lai tiên cảnh
chẳng có đâu một mảnh trăng ngà
bởi chưng mình quá thật thà
ảo tình tan, khuất chiều tà đầu non

thôi em chớ héo hon gì nữa
ức chi ngồi tựa cửa đếm sao
anh- chừ khói thuốc bay cao
em- cà phê nguội pha vào nửa đêm

giọt nước mắt êm đềm thôi ướt
mình nhỡ tay làm xước đời nhau
chăn xưa gối cũ đã nhàu
còn chăng một chút hương đầu mùa ngâu...


đỗlanchy. aug 52018. nửa đêm vén tóc tìm trăng









7/28/2018

Men Rượu Phù Hư



(ngẫu hứng từ tấm hình của Facebooker Thanh Loan)


em thôi chớ mãi ngồi như thế
chỉ phù hư khoảnh khắc trở về
bước xuống đời dâu bể hanh hao
tất cả đã đi vào huyễn mộng

ấy tại bởi tâm mình vọng động 
đêm sẽ về sau bóng hoàng hôn
có những điều không dễ dấu chôn
qua men rượu đổ dồn xuống cả

hỉ nộ ái ố là chắp vá
hương thời gian bất khả tàn phai
em ngồi đây để nhớ thương ai
men say đẫm đêm dài. nguyệt tận

ta nhìn lướt em chừng mấy bận
hổ phách màu nửa ngấn đáy ly
nửa vầng trăng vạn lý đang chìm
em say giữa giấc chiêm trường mộng

ta tiếc mình - em không đối ẩm
cho men say đến chậm bồi hồi
nửa đêm rồi, em ngủ đi thôi
mai thức dậy tiếp bồi ly mới...


đỗlanchy. July 2018








7/23/2018

La Vang Ngày Về





Lâu lắm, trở về thăm chiến địa
Bốn sáu năm... chừng ngỡ hôm qua
Thánh đường còn pha máu giặc loang
Mùa Hạ đỏ kinh hoàng xóm đạo

Quảng Trị đã qua thời binh lửa
Sao hồ như dấu ngựa chưa phai
Bao xác thân hình hài mục rửa
Hồn oan nay nương tựa nơi nào

Người lính cúi đầu chào kỷ niệm
Chuyện ngày xưa tưởng đã niêm phong
Mấy mươi năm luân lạc lưu vong
Vẫn âm ỉ đáy lòng một chốn...

Ta để lại cọng nhau cuống rốn
Bỏ sau lưng phố thị phồn hoa
Đã bao năm chinh chiến xa nhà
Đi gìn giữ quê cha đất tổ

Bởi vận nước, đổi thay chế độ
Ta chiến binh để mất cơ đồ
Ly hương kiếp sóng xô bèo giạt
Đớn đau lòng tan nát nguồn cơn

Ra đi ngậm mối hờn vong quốc
Trở về nghe một thuở điêu linh
Qùy dưới chân đức Mẹ đồng trinh
Xin tế độ oan hồn yên nghỉ

Chia tay gần nửa non thế kỷ
Trở về từ vạn lý xa xăm
Thành vách còn loang lổ đạn găm
La Vang vẫn ngàn năm thương khó


Thánh đường La Vang tháng sáu 2018. dzuy lynh










7/06/2018

Đồng đội ơi tôi đã trở về đây!





Trời đêm qua mưa hạ rải hạt đầy
Trưa nắng thiếu còn lạnh thân bầy muỗi 
Đón chào ta muỗi bám đen như đậu
Nghĩa trang than rền rĩ tiếng ve sầu

Tôi luân lạc trời xa chừ trở lại
Thăm người xưa trấn ải một thời qua
Anh nằm xuống, xả thân vì nghiệp cả
Máu xương dâng cho tổ quốc sơn hà

Xin ghi tạc công ơn người tử trận
Xin ngủ yên đừng để vấn vương lòng
Nợ nước đền rồi, an hưởng thong dong
Buông thù hận xuống giòng sông dĩ vãng

Viếng bạn bè tôi thắp một nén nhang
Chung rượu nhạt hòa đôi hàng lệ nóng
Anh em mình những thằng còn đang sống
Kiếp lưu vong, vẫn ngóng đợi ngày về

Nhớ ngày xưa cùng nhau thời dâu bể
Giết quân thù thề bảo vệ quê hương
Anh hy sinh anh dũng giữa sa trường
Cho đồng đội niềm tiếc thương vô hạn

Hồn hiển linh; độ trì tan quốc nạn
Sạch bóng thù, cho dân tộc an khương
Nước Nam ta đang tàn cuộc hí trường
Giờ sắp điểm, sử vàng sang chương mới


Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa
Nam Việt Ngày Quân Lực 19 tháng 6 năm 2018. Dzuy Lynh












6/02/2018

Phiêu Bồng





Gắp nốt nhạc làm buồm lướt sóng
Chẻ vần thơ ghép một mái chèo
Cỡi đàn tìm chốn an nhiên
Lênh đênh tấu khúc trên triền âm giai...
Bềnh bồng giữa đại dương cô quạnh
Lênh đênh trôi lạc chốn thiên nhai
Tang bồng hồ thỉ chí trai?
Gát gươm, buông súng, lên đoài... mà chi!
Ta tìm chốn liêu trai chí dị
Gảy đàn tan mộng mị yêu tinh
Quên thôi một thuở đăng trình
"Tề gia trị quốc" một mình mà vui
Thuyền đỗ bến ngủ vùi một buổi
Rót bầu thơ chan chén hoàng hoa
"Hồ trường" vỗ bụng hát ca
Say men độc ẩm lựa là tri âm
Hơi đâu mãi đi tầm dư ảnh
Sức cùn truy tố nữ trong tranh
Vô ưu tâm chẳng tròng trành
Thuyền đàn một mảng xuống ghành lên non
Nhân ngư thôi vọng tiếng nỉ non
Chày kình dứt diệu âm thinh vọng
Có không lữ khách tâm đồng
Cùng ta tấu khúc nhạc lòng tri âm...


hàn dạ lữ . hoàng hoa lũng 622018









5/18/2018

Em Êm Đềm Như Một Dòng Sông





từ lúc nào em một nhánh sông
bỏ quê mẹ tuôn vào biển rộng
má thắm môi hồng câu quan họ
khóm trúc cây đa một bến đò

vôi đỏ trầu xanh vò rượu trắng
hoa cau nõn muốt phả hương thanh
câu lục bát vách tranh mái rạ
đủ che mưa nắng cả hai mùa

câu thơ mới còn thơm mùi đất
đất quê nhà và đất phương xa
anh dong buồm ngược sóng ra khơi
đem bọt biển ghép lời âm vọng

và như thế dòng trôi cứ hẹp
cho vần thơ dệt đẹp ý từ
và dòng đời cũng hẹp như mơ
mình gặp giữa trái thơ múi nhạc

từ lúc nào em một nhánh rong
thả trôi trên bọt biển phiêu bồng
câu đồng vọng hỏi sông mấy nhánh 
có nhánh nào ngưng đọng vào anh

em êm đềm như một dòng sông
tươm phù sa đỏ quạch cánh đồng
câu thơ cũ vẫn trông con lũ
chảy êm đềm chung một dòng sông


đỗlanchy









5/06/2018

Tối Rồi



(ảnh và tựa: Duc Chi Nguyen)


Trời tắt nắng.
Người lên chuồng. Ngợm lên giường.
Mây đóng cục. Nước khô ran.
Đất ướt nhẹp mồ hôi và máu mắt.
Ngủ đi, cánh chim côi bạt gió. 
Đói hay no rồi đã cạn một ngày.
Tỉnh hay mê rồi sẽ đầy một kiếp.
Tối rồi. Ngủ đi thôi!
Giấc mơ sẽ đẹp hơn đồng loại ở trong lồng, trên thớt.
Ngày nao còn có chỗ đứng trên cây, đứng cho vững.
Khi nào cánh gãy mỏ cùn, đâm đầu vào núi chết cho ra cốt nòi giống Lạc.
Không cất tiếng kêu bi ai như "con chim sắp chết của lão già lẩm cẩm Albert Camus".
Không nói lời nói phải, rồi "tự tử trong vách chuồng công an".
Tối rồi. Thức dậy đi! Nghe tiếng cú kêu cho ma ăn.
Dạo này, rừng phương Nam cú nhiều hơn chim. Qụa nhiều hơn lá.
Rừng xanh xơ xác. Lá đỏ tràn lan.
Mục nát cả rồi. Tất cả.

Tối rồi.
Về đi thôi. Con chim đêm lạc loài, côi cút.
Ngày mai, may ra còn một chút...


hàndạlữ. thángtưcònsót. 2018








5/04/2018

Còn Chút Gì Để Nhớ





bốn ba năm nửa cuộc đời
hữu duyên thiên lý gặp nơi xứ người
da vàng máu đỏ còn tươi
sau mùa chinh chiến nụ cười vẫn son

ly hương lòng dạ héo hon
thầy trò, chiến hữu tình tròn như trăng
tháo không ra sợi xích thằng
giày đinh còn đó áo rằn còn đây

bồ đào không uống mà say
đợi ngày hóa cánh hạc bay lưng trời
từ non cao đến ngàn khơi
Trường Sơn, Cửa Việt... nửa đời chinh nhân

đời người như áng phù vân
chúng ta là khách phong trần nhân gian
còn thời; ngang dọc quan san 
hết thời; ta vẫn dọc ngang... quanh bàn!


Django dzuylynh









Tháng năm





Tháng ba hoa gạo nở
Đỏ rực trời quê hương
Tràn bên này vỹ tuyến
Tháng ba mùa xuân điên

Tháng tư lục bình trôi
Bông tým buồn ngan ngát
Lúa không chờ giáp hạt
Cánh vạc bay bỏ bầy

Tháng năm cành phượng gãy
Ve sầu chết trên cây
Cánh hoa trầy trật nở
Hạ thờ ơ không chờ

Samurai gãy kiếm
Phú Sĩ hờn rét căm
Tuyết băng nằm im ắng
Bóng Trường Sơn lặng thầm?

Tháng năm dài thăm thẳm
Nhật nguyệt lưỡi dao găm
Đâm vào miền tâm tưởng
Sa trường hằn trong gương

Ta về chốn mù sương
Lạc loài chân bước mỏi
Ngẩn ngơ bàn tay vói
Tàn tích còn săm soi...

thángnămchìmdướilũnghoànghoa.dzuylynh









4/28/2018

Cô Đơn





Xa nước xa đồng xa bến bãi
Phèn chua nước mặn đã quen mùi
Gần bùn gần đất gần thôn xóm
Sao chẳng tìm ra chốn náu thân

Xoạc cánh tìm chân trời mơ ước
Mây trắng trời xanh thỏa chí chưa
Độc lập ung dung thân chẳng đọa
Tự do tung cánh bốn phương trời

Bến cũ đò xưa xao xác quá
Lũy tre ngà nhuộm sắc ố nâu
Vắng bóng bầy trâu im tiếng sáo
Cánh võng đong đưa toác ánh tà

Cuối rẻo mom sông chừng cô quạnh
Đầu non tùng bách luống đìu hiu
Lạ chốn tha hương sầu lữ thứ
Một mình ngơ ngác giữa giòng trôi...

hàndạlữ. hoànghoalũnghạtuầnthángtưmậutuất









Cu Kêu Ba Tiếng Cu Kêu





Cu kêu ba tiếng Cu kêu 
Tháng Tư gió chướng lêu bêu phương nào
Lúa con gái luống xanh xao
Đồng trơ gốc rạ Cu gào tiếc hương...

Rừng xanh mấy cuộc hí trường
Nay thành bình địa bởi phường ác nhơn
Từ khi mất cõi giang sơn
Thóc, kê, đậu cũng theo chơn ngoại thù

Còn đâu khoan nhặt cúc cu
Cườm Cu hết rựng giọng gù hóa câm
Thương ta Cu vẫn âm thầm
Cúc cù cu... cúc... rì rầm thế thôi!

Ví cho đời bạc như vôi
Dẫu rằng tình bậu muốn thôi cũng đành
Tình quê tơ mục treo mành
Tình Cu vẫn thắm tươi cành tha hương


dzuylynh.thảovânam4262018








Cho Chồi Non Xanh Mãi Ngàn Sau





Giấy có rách; giữ lề cho sạch
Cây có già; chồi giữ cho xanh
Mai sau thân cỗi mục cành
Thờ ơ - mất gốc- đoạn đành được sao?

Chọn cây yêu đất nước vẹn bề
Cắt cành nào ngọn hướng về Nam
Nhúng vô hỏa diệm dung nham
Mai sau hậu duệ đủ kham vườn nhà

Nhựa tài đức truyền từ cây gốc
Chí hùng anh thấm đọt cắt cành
Chuyển giao sứ mệnh chưa thành
Cho cây hậu duệ đồng hành mai sau

Cớ sao cứ phải u sầu mãi?
Mạt vận rồi đến lúc thái lai
Đã thôi lên núi xuống đoài
Phải lo gầy dựng tương lai giống nòi!


thảovânam hạtuầnthángtư 2018. dzuylynh








4/22/2018

Mùa Lục Bình





tháng tư. mùa lục bình trôi
lềnh bềnh trên giòng sông cạn kiệt
quẹt trên môi bệt phù sa đỏ như vôi trộn máu
là máu mẹ Việt Nam thổ huyết dưới chân chiếc cầu vĩ tuyến
Hiền Lương không lương thiện, Bến Hải hãi hùng
tháng tư. mùa lục bình khô
đôi bờ đứng sững, trần truồng tô hô đợi nước
bìm bịp khóc đứng khóc ngồi
gào con nước đã ròng cạn đáy
tiếc những ngày nước lên, lúc phù sa chưa thấm máu người
máu từ Khe Đá Mài loang đến Trèm Trẹm U Minh
nước khô rồi gọi mãi mà chi, này con bìm bịp ngây thơ khờ khạo
con quốc ngậm họng làm thinh
tiếng kêu tắt nghẹn vùi trong đám lau rạc rài khô đét
nước mất rồi gọi làm chi nữa...
con cò trắng như bông bưởi rụng sau hè đang đổi màu vàng úa
tức tửi buông tiếng chửi thề lần cuối trước khi lò cò mò về tổ cũ
lúa chết đồng khô, tổ không còn.
chỉ có bụi sậy lơ thơ uể oải tả tơi im ắng 
như ả điếm già hết thời vắng khách, teo nhách như bông lục bình khô
một năm mười hai tháng
tháng nào cũng là tháng tư
tháng nào cũng có mùa lục bình tím ngát
vô hương, vô thường, vô định
tháng nào cũng có mùa thương mùa nhớ
nỗi nhớ hanh hao vàng vọt trộn tức tửi nghẹn ngào
em đang chờ ngọn mưa rào vô vọng
cho giòng sông biêng biếc tím lại mùa bông
lục bình trôi, lục bình khô
em hãy đợi, hãy chờ
sẽ có lúc lúa lại đơm bông trên cánh đồng kẽm gai
sẽ có hồi hoa lục bình khô xanh tươi nở lại
trải lòng ra mà đợi mà chờ...
tháng tư về mang theo dé lục bình trôi
trôi mãi, trôi mãi trên giòng sông vô định, dưới giòng đời vô minh
và em, ngồi lặng thinh nhìn bóng mình lẩn khuất từ vực sâu dĩ vãng...


đỗlanchy4222018








4/20/2018

Vọng Ngữ Âm Xưa





Buông ngữ âm xưa cũ một thời
Tiếng đàn cô tịch vọng trời mây
Núi thẳm non xanh ngày lang bạt
Dõi mắt vời trông cánh vạc gầy...

Xé sách đập nghiên tay bẻ bút
Mòn chân quan tái ngút biên cương
Xẻ da banh thịt sa trường chiến
Chẳng phải cầu chi miếng đỉnh chung

Trách ta ngày ấy vụng tiếng đàn
Nên chi người lỡ chuyến đò ngang
Thương em một nửa đời dang dở
Gặp gỡ làm thêm luống ngỡ ngàng

Phím vỡ dây chùng ngang cung vận
Lệch phách đàn buông tiếng ngẩn ngơ
Áo giáp đã mờ câu thơ viết
Giày đinh vẹt đế chết âm giai...

Em còn cất giữ đôi hài rách
Lưu niệm thời cắp sách ngày xưa
Lá phượng rủ cơn mưa bất chợt
Và nỗi nhớ anh phủ rợp đường

Bây giờ mình hai kẻ tha hương
Quên chuyện hậu phương, chuyện chiến trường
Vỡ giấc mơ xưa hồ điệp mộng
Còn lại tiếng đàn khua bến sông


đỗlanchy4192018










Mặt Cắt






hòn đá lăn lông lốc
lăn từ đỉnh dốc thời gian
xuống đáy vực tâm can
cạ vào nỗi đau qúa khứ
xiết kể hư hao, bào mòn vết sẹo
ta lăn vào đời nhau, trầy trật
yêu thương chất ngất, si hận ngập tràn
mật thất bềnh bồng nghẹt rỗng
tỉnh mê chật vật giữa thật giả chân như
hư hao chồng chất, ngọt mật đắng cay
loay hoay như hòn đá lăn vô định
đá dừng, cát động, nước vẫn trôi
mặt cắt tam khoanh thiên địa nhân tụ nhất
nhân trụ tâm, đất lan trời tỏa
biết làm sao lấp khỏa hiện tiền
rồi cũng tận cùng một kiếp
rồi cũng tận tuyệt cuộc sinh
thành quách thâm u vôi vữa hóa sình
chiến tích kỳ tình vô minh triệt hủy
không thỉ không chung
không cùng không tận
không lăn lông lốc. hòn đá tan
còn mặt cắt
còn


đỗlanchy.4162018








Một Bước Đường



thơ Thích Tuệ Sỹ. nhạc & trình bày Dzuy Lynh


Một bước đường thôi nhưng núi cao; 
Trời ơi, mây trắng đọng phương nào? 
Đò ngang neo bến đầy sương sớm; 
Cạn hết ân tình nước lạnh sao?

Một bước đường xa, xa biển khơi 
Mấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trời 
Thuyền chưa ra bến bình minh đỏ 
Nhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi.

Cho hết đêm hè trong bóng ma 
Tàn thu khói mộng trắng Ngân hà 
Trời không ngưng gió chờ sương đọng 
Nhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòa.

Cho hết mùa thu biệt lữ hành 
Rừng Thu mưa máu dạt lều tranh 
Ta so phấn nhụy trên màu úa 
Trên phím dương cầm, hay máu xanh








Tháng Tư Mưa





tháng tư mưa thưa mưa nhặt
giọt mưa bén như dao cắt
mưa cào rát mặt người qua
mưa đâm vào ta từng nhát
tháng tư mưa pha màu huyết
mưa róc xương người dưới huyệt
mưa bồi nguyệt khuyết đầu non
mưa xói mòn con mắt lệ
ta đi vấp thềm dâu bể
nghe ai khóc kể đêm trường
tóc quấn quan tài thương tiếc
xa biền biệt áo nhà binh
tháng tư mưa còn bịn rịn
vai anh em vịn mà đi
xa nhau dặm nghìn thiên lý
mai sau biết có tương nghì
tháng tư mưa ngang mưa dọc
ta ngồi vọc đất tiền phương
em có thương ta cũ kỷ
như rêu cỏ bám sân trường
phơi khô hạt vô thường vũ
ươm tình cấy vụ mùa sau...


đỗlanchy. thunglũngthángtưmưa








3/30/2018

Cao Bồi Chết Ngựa





đàn mọi xổ rừng hung tợn cuồng ngông
bủa vây ta buổi chiều tà cạn nắng
những gã cao bồi Việt- Nam thời đại
chất trên lưng mình cánh đồng thơm hương lúa
và những con cừu hiền lành vô tội gọi lương dân
ta ruổi rong trên bình nguyên nam phần
lấy máu mình bón phân đồng lúa
lấy xương mình che chắn bão xâm lăng!
than ôi, thời thế hại anh hùng
ta lên ngàn xuống núi xuôi về cửa bể
biết mấy nhiêu khê, lê thê lếch thếch
lũ mọi ngông cuồng như sóng dập bãi bờ
hàng dương lãnh đạm nhìn bầu trời mây xám
chúng ta đà sức tàn lực cạn, đành bán mạng sa tràng
ngựa chết, cừu tan, súng còn đạn hết
xưa Thành Cát Tư Hãn một đời dán mình trên lưng ngựa
chiến tích lẫy lừng cướp đất giành dân
Thiết Mộc Chân khi thất thế sa cơ,
cũng hóa thành gã Thiết Một Chân.
đến lúc chết miếng da lừa không có để bọc thây
bọn tôi đòi mọi rợ ngu si có biết không làm vậy?
mấy mươi năm ngồi nghe sóng vỗ
sóng trong lòng và sóng thời gian
gặm nỗi buồn nhược tiểu, trân mình đau cơn sốt vàng da
buồn vô hạn...
thì thôi, nếu biết quên âu cũng còn an dạ
cũng đành kết bạn với cỏ cây
đã xa đầm lầy khô, sa mạc cháy
ta giữ sao cho không cháy đời mình
đời những gã cao bồi chết ngựa
lại đây, quây quần bên chén trà chung rượu
đốt hoài bão đời người trong khói thuốc màu xanh
ở chỗ tha hương đìu hiu mông quạnh
may ra còn chút an bình
một chút thôi, cho nhẹ lòng vong quốc!
còn hơn, ngồi tự thắt cổ mình bằng rẻo da bò dĩ vãng khô ngâm nước
chờ nắng sa mạc nở bung ra thít chặc yết hầu
rồi chết đi trong ngẹn ngào tức tửi
mang xuống tuyền đài giấc mộng Nam Kha
như bọn mọi tiểu nhân đê hèn đã hành xử đối với người ngã ngựa.


hàn dạ lữ. thángbadợmbướcsangtư








3/23/2018

Không





cổng bỏ không
tâm dung hẹp
bước không qua
không

cổng không cài
ý khóa chặt
bước không tới
không

tam muội tắt
thân vọng động
hoàn hư tâm
không

ngước lên trời thấp
cúi xuống đất cao
sông bằng núi dợn
chao dao chao dao
không

thân bước vào
ý bước ra
ngậm một niệm 
tạp
không

minhvăn.ancưkiếtxuânmậutuất








3/21/2018

Một Nửa Trăm Năm





treo tình trên nửa vầng trăng
từ em biết kẽ nửa lằn môi son
mài cho nửa ánh trăng mòn
gối đầu, đợi tuổi em tròn như trăng

hậu phương tiền tuyến cách ngăn
mấy lần đôi tám muộn mằn tiếng thương
nửa trăm năm mấy đoạn trường
lời yêu chưa ngỏ... má hường đã phai

vàng mai, rồi lại vàng mai
xuân khai xuân mãn- xuân khai xuân tàn
lỡ rồi một chuyến đò ngang
nửa trăm năm hóa muộn màng trăm năm

lá dâu còn đợi nong tằm
tơ chưa nên lụa, kén nằm trơ vơ
tiếc em thuở tuổi còn thơ
tiếc ta sao quá ngu ngơ một thời...


đỗlanchy.Half Moon Bay Mar202018