4/22/2018

Mùa Lục Bình





tháng tư. mùa lục bình trôi
lềnh bềnh trên giòng sông cạn kiệt
quẹt trên môi bệt phù sa đỏ như vôi trộn máu
là máu mẹ Việt Nam thổ huyết dưới chân chiếc cầu vĩ tuyến
Hiền Lương không lương thiện, Bến Hải hãi hùng
tháng tư. mùa lục bình khô
đôi bờ đứng sững, trần truồng tô hô đợi nước
bìm bịp khóc đứng khóc ngồi
gào con nước đã ròng cạn đáy
tiếc những ngày nước lên, lúc phù sa chưa thấm máu người
máu từ Khe Đá Mài loang đến Trèm Trẹm U Minh
nước khô rồi gọi mãi mà chi, này con bìm bịp ngây thơ khờ khạo
con quốc ngậm họng làm thinh
tiếng kêu tắt nghẹn vùi trong đám lau rạc rài khô đét
nước mất rồi gọi làm chi nữa...
con cò trắng như bông bưởi rụng sau hè đang đổi màu vàng úa
tức tửi buông tiếng chửi thề lần cuối trước khi lò cò mò về tổ cũ
lúa chết đồng khô, tổ không còn.
chỉ có bụi sậy lơ thơ uể oải tả tơi im ắng 
như ả điếm già hết thời vắng khách, teo nhách như bông lục bình khô
một năm mười hai tháng
tháng nào cũng là tháng tư
tháng nào cũng có mùa lục bình tím ngát
vô hương, vô thường, vô định
tháng nào cũng có mùa thương mùa nhớ
nỗi nhớ hanh hao vàng vọt trộn tức tửi nghẹn ngào
em đang chờ ngọn mưa rào vô vọng
cho giòng sông biêng biếc tím lại mùa bông
lục bình trôi, lục bình khô
em hãy đợi, hãy chờ
sẽ có lúc lúa lại đơm bông trên cánh đồng kẽm gai
sẽ có hồi hoa lục bình khô xanh tươi nở lại
trải lòng ra mà đợi mà chờ...
tháng tư về mang theo dé lục bình trôi
trôi mãi, trôi mãi trên giòng sông vô định, dưới giòng đời vô minh
và em, ngồi lặng thinh nhìn bóng mình lẩn khuất từ vực sâu dĩ vãng...


đỗlanchy4222018








4/20/2018

Vọng Ngữ Âm Xưa





Buông ngữ âm xưa cũ một thời
Tiếng đàn cô tịch vọng trời mây
Núi thẳm non xanh ngày lang bạt
Dõi mắt vời trông cánh vạc gầy...

Xé sách đập nghiên tay bẻ bút
Mòn chân quan tái ngút biên cương
Xẻ da banh thịt sa trường chiến
Chẳng phải cầu chi miếng đỉnh chung

Trách ta ngày ấy vụng tiếng đàn
Nên chi người lỡ chuyến đò ngang
Thương em một nửa đời dang dở
Gặp gỡ làm thêm luống ngỡ ngàng

Phím vỡ dây chùng ngang cung vận
Lệch phách đàn buông tiếng ngẩn ngơ
Áo giáp đã mờ câu thơ viết
Giày đinh vẹt đế chết âm giai...

Em còn cất giữ đôi hài rách
Lưu niệm thời cắp sách ngày xưa
Lá phượng rủ cơn mưa bất chợt
Và nỗi nhớ anh phủ rợp đường

Bây giờ mình hai kẻ tha hương
Quên chuyện hậu phương, chuyện chiến trường
Vỡ giấc mơ xưa hồ điệp mộng
Còn lại tiếng đàn khua bến sông


đỗlanchy4192018










Mặt Cắt






hòn đá lăn lông lốc
lăn từ đỉnh dốc thời gian
xuống đáy vực tâm can
cạ vào nỗi đau qúa khứ
xiết kể hư hao, bào mòn vết sẹo
ta lăn vào đời nhau, trầy trật
yêu thương chất ngất, si hận ngập tràn
mật thất bềnh bồng nghẹt rỗng
tỉnh mê chật vật giữa thật giả chân như
hư hao chồng chất, ngọt mật đắng cay
loay hoay như hòn đá lăn vô định
đá dừng, cát động, nước vẫn trôi
mặt cắt tam khoanh thiên địa nhân tụ nhất
nhân trụ tâm, đất lan trời tỏa
biết làm sao lấp khỏa hiện tiền
rồi cũng tận cùng một kiếp
rồi cũng tận tuyệt cuộc sinh
thành quách thâm u vôi vữa hóa sình
chiến tích kỳ tình vô minh triệt hủy
không thỉ không chung
không cùng không tận
không lăn lông lốc. hòn đá tan
còn mặt cắt
còn


đỗlanchy.4162018








Một Bước Đường



thơ Thích Tuệ Sỹ. nhạc & trình bày Dzuy Lynh


Một bước đường thôi nhưng núi cao; 
Trời ơi, mây trắng đọng phương nào? 
Đò ngang neo bến đầy sương sớm; 
Cạn hết ân tình nước lạnh sao?

Một bước đường xa, xa biển khơi 
Mấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trời 
Thuyền chưa ra bến bình minh đỏ 
Nhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi.

Cho hết đêm hè trong bóng ma 
Tàn thu khói mộng trắng Ngân hà 
Trời không ngưng gió chờ sương đọng 
Nhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòa.

Cho hết mùa thu biệt lữ hành 
Rừng Thu mưa máu dạt lều tranh 
Ta so phấn nhụy trên màu úa 
Trên phím dương cầm, hay máu xanh








Tháng Tư Mưa





tháng tư mưa thưa mưa nhặt
giọt mưa bén như dao cắt
mưa cào rát mặt người qua
mưa đâm vào ta từng nhát
tháng tư mưa pha màu huyết
mưa róc xương người dưới huyệt
mưa bồi nguyệt khuyết đầu non
mưa xói mòn con mắt lệ
ta đi vấp thềm dâu bể
nghe ai khóc kể đêm trường
tóc quấn quan tài thương tiếc
xa biền biệt áo nhà binh
tháng tư mưa còn bịn rịn
vai anh em vịn mà đi
xa nhau dặm nghìn thiên lý
mai sau biết có tương nghì
tháng tư mưa ngang mưa dọc
ta ngồi vọc đất tiền phương
em có thương ta cũ kỷ
như rêu cỏ bám sân trường
phơi khô hạt vô thường vũ
ươm tình cấy vụ mùa sau...


đỗlanchy. thunglũngthángtưmưa








3/30/2018

Cao Bồi Chết Ngựa





đàn mọi xổ rừng hung tợn cuồng ngông
bủa vây ta buổi chiều tà cạn nắng
những gã cao bồi Việt- Nam thời đại
chất trên lưng mình cánh đồng thơm hương lúa
và những con cừu hiền lành vô tội gọi lương dân
ta ruổi rong trên bình nguyên nam phần
lấy máu mình bón phân đồng lúa
lấy xương mình che chắn bão xâm lăng!
than ôi, thời thế hại anh hùng
ta lên ngàn xuống núi xuôi về cửa bể
biết mấy nhiêu khê, lê thê lếch thếch
lũ mọi ngông cuồng như sóng dập bãi bờ
hàng dương lãnh đạm nhìn bầu trời mây xám
chúng ta đà sức tàn lực cạn, đành bán mạng sa tràng
ngựa chết, cừu tan, súng còn đạn hết
xưa Thành Cát Tư Hãn một đời dán mình trên lưng ngựa
chiến tích lẫy lừng cướp đất giành dân
Thiết Mộc Chân khi thất thế sa cơ,
cũng hóa thành gã Thiết Một Chân.
đến lúc chết miếng da lừa không có để bọc thây
bọn tôi đòi mọi rợ ngu si có biết không làm vậy?
mấy mươi năm ngồi nghe sóng vỗ
sóng trong lòng và sóng thời gian
gặm nỗi buồn nhược tiểu, trân mình đau cơn sốt vàng da
buồn vô hạn...
thì thôi, nếu biết quên âu cũng còn an dạ
cũng đành kết bạn với cỏ cây
đã xa đầm lầy khô, sa mạc cháy
ta giữ sao cho không cháy đời mình
đời những gã cao bồi chết ngựa
lại đây, quây quần bên chén trà chung rượu
đốt hoài bão đời người trong khói thuốc màu xanh
ở chỗ tha hương đìu hiu mông quạnh
may ra còn chút an bình
một chút thôi, cho nhẹ lòng vong quốc!
còn hơn, ngồi tự thắt cổ mình bằng rẻo da bò dĩ vãng khô ngâm nước
chờ nắng sa mạc nở bung ra thít chặc yết hầu
rồi chết đi trong ngẹn ngào tức tửi
mang xuống tuyền đài giấc mộng Nam Kha
như bọn mọi tiểu nhân đê hèn đã hành xử đối với người ngã ngựa.


hàn dạ lữ. thángbadợmbướcsangtư








3/23/2018

Không





cổng bỏ không
tâm dung hẹp
bước không qua
không

cổng không cài
ý khóa chặt
bước không tới
không

tam muội tắt
thân vọng động
hoàn hư tâm
không

ngước lên trời thấp
cúi xuống đất cao
sông bằng núi dợn
chao dao chao dao
không

thân bước vào
ý bước ra
ngậm một niệm 
tạp
không

minhvăn.ancưkiếtxuânmậutuất








3/21/2018

Một Nửa Trăm Năm





treo tình trên nửa vầng trăng
từ em biết kẽ nửa lằn môi son
mài cho nửa ánh trăng mòn
gối đầu, đợi tuổi em tròn như trăng

hậu phương tiền tuyến cách ngăn
mấy lần đôi tám muộn mằn tiếng thương
nửa trăm năm mấy đoạn trường
lời yêu chưa ngỏ... má hường đã phai

vàng mai, rồi lại vàng mai
xuân khai xuân mãn- xuân khai xuân tàn
lỡ rồi một chuyến đò ngang
nửa trăm năm hóa muộn màng trăm năm

lá dâu còn đợi nong tằm
tơ chưa nên lụa, kén nằm trơ vơ
tiếc em thuở tuổi còn thơ
tiếc ta sao quá ngu ngơ một thời...


đỗlanchy.Half Moon Bay Mar202018










3/20/2018

Bóng Tối Và Ánh Sáng





đi ra từ bóng tối trong bụng mẹ
chín tháng mười ngày ấp ủ cưu mang
bước ra ánh sáng chói chang đời
sáu mươi năm em dạo chơi, cũng chưa dài cho mấy
em bước qua bãi sậy với đôi chân run rẩy
rách gót chân trần và trầy xước tâm can...
em đứng ngẩn ngơ một bóng bên đường
chiều chạng vạng, đêm đi hoang
em ngúng nguẩy dăm con chữ làm vui, làm buồn
ánh sáng tuôn ra từ bóng tối, tuồng luông
dội ngược về tháng năm, mê hoặc, hôn trầm
lũ lượt ùa về, vây quanh; trong chỉ nửa sát na!
sao không cầm chiếc máy ảnh lên đi mà ghi lại
nhanh tay kẽo năm tháng quày qủa chạy thụt lùi
như em vất vả đóng sập cánh cửa thời gian đời mình...
em đứng trong bóng tối. bóng tối trùi trũi
em đứng trong ánh sáng. ánh sáng trần truồng
một mình, cô đơn may chiếc áo choàng làm bởi những đường kỷ hà định mệnh,
tự quấn vào thân.
dưới chái hiên anh vẫn ngồi thu lu mỗi nửa đêm về sáng chờ mặt trời thức dậy
lắng nghe tiếng động đầu ngày, gieo qủe cho hôm nay
và ngày mai cũng vậy!
lâu rồi không ra thăm biển
lâu rồi không ôm cây đàn
lâu rồi không buồn ca hát
đi với anh ra thăm biển; một lần rồi thôi. cũng được!
nghe sóng vỗ, ngóng cánh nhạn bay cuối bãi đầu truông
trói nỗi buồn da vàng luân lạc vào ống kính
ở đó có bóng tối và ánh sáng
tất cả đôi khi chỉ là dị dạng. hoang đàng!
trong ống kính có cả tiếng ho khan khùng khục và tiếng cười bất hạnh rú lên sằng sặc
một chút,
rồi ngưng.
bằn bặt...

thunglũnggiaomùa. đôngxuân 2018. phù vân

Chú thích: Tựa và ảnh của Nhiếp ảnh gia Nguyễn Cao Đàm









3/18/2018

Giữa Đôi Bờ Quên - Nhớ





cố quên những gì không đáng nhớ
cố nhớ những gì không đáng quên
ước chi một lần quên thở
nhớ chi một kiếp sống hờ tha hương
những chiến trường muốn quên không được
những địa danh nhớ mãi không xong
cớ sao ta vẫn bận lòng? 
loanh quanh lẩn quẩn cái vòng nhớ quên!
ta nhủ nhau thôi đừng nhớ nữa
chuyện chúng mình lúc nắng khi mưa
ngày xưa, xưa lắc xưa lơ
phượng hồng mực tím mộng mơ một thời...
đứng giữa đôi bờ quên và nhớ
con nước thời gian lờ lững trôi
Cổ Thành loang lỗ tường vôi
chân hào ngập ngụa tanh hôi xác thù
Thạch Hãn sóng hát ru dĩ vãng
gấp lại tờ cận sử. sang trang
quên thôi nỗi nhớ mang mang
nhớ chi cho dạ ngổn ngang bời bời...
bày chuông mõ ngồi nhơi kinh kệ
nện chày kình cho tỉnh cơn mê
ủ ê thêm, nhớ làm gì?
đôi bờ một nấm xanh rì cỏ khâu


.hàndạlữ Mar182018.mậutuấtancưkiếtxuân.








3/15/2018

Lên Đỉnh Charlie

THÁNG BA VỀ THĂM LẠI CHIẾN TRƯỜNG XƯA




thơ Nguyễn thanh Khiết. nhạc & trình bày Dzuy Lynh


Núi trùng trùng, đường rừng gai góc
Dốc lên, dốc xuống lạnh buốt da
Đồi trở mình cao theo vạt nắng
Nghe hồn tử sĩ khóc bên ta...

Ôi! Charlie đỉnh cao ai nằm lại?
Chinh chiến tàn, đất đá tan hoang!
Gió thốc thét gào, mây sa xuống
Trên nắm xương vùi chẳng khói nhang

Châm điếu thuốc cho Người chết trẻ
Cô đơn cùng đá núi ngổn ngang
Lòng ta đau gần nửa thế kỷ
Chưa phai... dù lấm bụi thời gian!

Charlie! Yankee! Delta! mù sương núi đá
Mỗi bước chân ớn lạnh sống lưng
Hố này, vực kia Người chết trận
Dưới đây, trên đó chết lưng chừng

Anh hùng ngã xuống trong bão lửa
Có sá gì một nấm mồ ma?
Hồn thiêng sông núi còn nghiêng ngửa
Thương cho Người và tội cho ta!

Nửa đời ta mơ lên chóp núi
Đứng hát ru Người giữa cheo leo
Âm vang dội va vào vách đá
Như thuở nào ngàn tiếng quân reo...

Rời Charlie ngước nhìn mây trắng
Tụ trên đồi như tiễn như đưa
Một lạy biệt Người hồn tử sĩ
Ta xuống đồi, giọt nắng lưa thưa


nguyễn thanh khiết 
Đồi Charlie 14-03-2018








3/09/2018

Tím Xưa Màu Nhớ





Tháng Ba nắng chưa đủ rát
Nắng chỉ vừa thôi rám mặt
Trường Sơn chiều giăng mây tím
Ta dừng quân giữa rừng sim

Ngày xưa ưa nghe khúc hát
"Biền biệt tím cả chiều hoang..."
Chiều nay mây chòang nỗi nhớ
Áo em tím nhuộm phím đàn

Tháng Ba rừng vừa thay lá
Vẫy tay tạm biệt Trường Sơn
Giày sault giẵm mòn sơn cước
Da sờn đế vẹt cùn chân

Đã lâu xa miền bương cấn
Không còn trở lại đồi sim
Sắc hoa có còn tươi thắm
Như em tuổi độ trăng rằm...

Tháng Ba nhớ rừng quá đỗi
Bồi hồi cung bậc trầm buông
Tiếc em ngày xanh đã luống
Đã đi qua tuổi biết buồn

Tháng Ba em chờ hong nắng
Trên trời mây trắng vờn quanh
Binh thư gọi mây xây thành
Điềm bất lành khi xuất trận...

Mưa sương giọt dài giọt vắn
Em đừng hứng lạnh bờ vai
Sơn khê dặm dài xa quá
Làm sao nối lại đôi bờ

Nhớ sim ta trồng hoa tím
Nhớ em đành đoạn làm thinh
Bài hành lui binh Xuân ấy
Ta nghe tím bấy cõi lòng

Xuân- Thu mắc hai đầu võng
Nghe đầu gió vọng mùa sang
Lời ca ngậm hờn tráng sĩ
Vó câu mù bụi biên thùy

Tháng ba nhớ đồi sim tím
Thừa Thiên, Quảng Trị mùa xưa
Lấy chi đong vừa kỉ niệm
Thôi đành đem liệm vào thơ...

Mar92018.DzuyLynh








3/04/2018

Bụi Thời Gian





Tuổi trẻ bỏ bút nghiên đèn sách
Lên đường theo tiếng gọi non sông
Cho thỏa mộng tang bồng hồ thỉ
Ta chia tay giã biệt kinh kỳ...

Tôi trấn ải địa đầu Quảng Trị
Anh Bình Tuy giữ tuyến an dân
Trong chiến tranh chưa gặp một lần
Trong lao ngục chưa hề hội ngộ

Giang sơn mất, nghẽn đường hoạn lộ
Bỏ quê hương tổ quốc ra đi
Lưu lạc cánh thiên di đã mỏi
Mấy mươi năm sương khói mịt mù

Còn đâu nữa sơn hà cẩm tú?
Bụi thời gian lớp lớp rêu phong
Đời chiến binh gói cất trong lòng
Đêm quay quắt giấc trường lưu mộng!

Nơi đất khách khó tìm tri kỷ!
Tha hương nào dễ kiếm tri âm?
Huynh đệ chi binh đợt sóng ngầm
Bùng vỡ, nhập tâm đồng ý hiệp

Hỡi huynh đệ đi cho trọn kiếp
Này bạn bè đồng ngũ đồng môn
Nhớ lại bài vung kiếm múa côn
Ôn cho kỹ, chờ hôm... chống gậy

Bốn mươi ba năm- ngày tan tác
Biết tìm đâu khúc hát thanh xuân
Anh em ta, sau- trước thất tuần
Cố phủi bụi thời gian chồng chất

Nâng ly uống cạn tình tri kỷ
Khúc hồ trường vạn lý còn vang
Bụi thời gian phủ thuở dọc ngang
Theo năm tháng chưa nhòa đáy cốc...


dzuylynhhàndạlữ. san jose 3.3.2018













2/28/2018

Tiễn Mẹ



TIỄN MẸ

Mẹ đứng giữa nhịp cầu sinh tử
Con mang thân lữ thứ quê người
Xuân về lộc biếc xinh tươi
Sao nghe dạ luống bùi ngùi khôn nguôi

Mấy mươi năm ngược xuôi đất khách
Mẹ dạy con giấy rách giữ lề
Từ ngày đánh mất sơn khê
Tha hương luân lạc nẽo về nào quên

Lấy đàn địch phách sên tưởng nhớ
Nhặt thi ca dõi bóng quê xa
Dầm thân trong cõi ta bà
Ơn Cha nghĩa Mẹ con đà khắc ghi

Dáng Mẹ nghiêng dưới giàn thiên lý
Cánh cò xiêu bóng ngã tà huy
Vẫn vang câu lý giọng cười
Trần thân vất vả nuôi mười đứa con

Cha bóng quế đầu non ngóng Mẹ
Mươi năm hơn hẳn Mẹ đã nghe
Lũy tre Nam Định mừng reo
Quảng Nam ngũ phụng... đợi theo cùng về

Vẫn biết Mẹ thân cư giường bệnh
Như con thuyền giữa biển lênh đênh
Xảy nghe tin dữ báo truyền
Mẹ rời nhân thế xuôi miền tịnh yên

Nến hương tỏa sáng soi Phật thất
Vừa nguyện cầu từ mẫu bình an
Nào hay Nghiệp Ký sang trang
Lão sinh bịnh Tử - rõ ràng chữ ghi

Chân nhẹ bước xa miền tục lụy
Hương linh về an ngụ tây thiên
Phủi tay đến chốn như nhiên
Trần ai buông bỏ ưu phiền từ đây

Thênh thang quãng đường mây rộng mở
Mẹ đi rồi còn ngỡ quanh đây
Làm sao ôm trọn vòng tay
Báo ơn dưỡng dục tháng ngày ấu thơ...

Mẹ nay đã ngư trầm hạc ẩn
Xả giả thân bụi lấm phù trần
Để con ra ngẩn vào ngơ
Khắc ghi hình bóng tôn thờ Mẹ yêu

Con phụng hiếu bài thơ đến Mẹ
Phút cuối đời mình hạc xác ve
Lâm chung chẳng thể về thăm
Làm sao nước rót cơm dâng mẫu từ...


thunglũngbuồntênh. xuânmậutuất.feb272018








2/25/2018

Say Xuân





Mùng chín Tết, Tết còn chưa hết
Ngước trông trăng, trăng lặn sao mờ
Nợ trả đời, đời còn chưa tiệt
Đoạn duyên thơ, thơ vẫn còn thơ

Còn vọng tiếng vó câu nhạc ngựa
Còn âm vang tiếng trống sa tràng
Thung lũng mềm, đêm đẫm cơn mưa
Nhấp chén trà sương, say chếnh choáng

Chờ mặt trời ngoi lên đáy lũng
Đợi Mai vàng thêm tuổi... bớt xuân
Cội Đào mắc ô đen áo thụng
Treo mũ xanh giày trận sau vườn

Hôm nay để bình thường thị đạo
Không áo tràng bao bọc tâm hư
Thơ thới vác bồ đào tửu dạo
Quẳng binh thư súng đạn đã nhừ

Trưa có hẹn hàn huyên chiến hữu
Tiệc tất niên lại hóa tân niên
Những mũ nâu cọp rằn tân cựu
Tiếc xuân thì... nay đã xuân nghiêng! 

Nâng chén rượu, rượu tràn Xuân ý 
Cạn chén tình, tình trải mênh mang
Hảo bằng hữu, hữu duyên tương nghị
Hồ trường say, say tít cung thang!


hàndạlữ.mùngchíntếtmậutuất









2/19/2018

Ông Đồ



ÔNG ĐỒ 
(Calligraphy Charity Donation Team do fundraising for Tre Mo Coi in Vietnam tai Hoi Xuan Sanjose Tet Festival Mau Tuat Eastridge Mall)


Mùng Ba Tết ra ngồi Hội Chợ
Làm Ông Đồ từ thiện la cà
Mượn nghiên mượn bút đề thơ
Ủi an con trẻ bơ vơ quê nhà

Hẹn Đồ Tuấn từ mùa Xuân trước
Khi mai đào trổ tược đơm hoa
Hai Đồ một trẻ một già
Trước làm việc nghĩa sau là mua vui

Tha hương giữ Việt Nam văn hóa
Tự hào ta nòi giống Tiên Long
Bảo lưu nề nếp gia phong
Nhớ ơn đất tổ cha ông dựng gầy

Chữ Tuấn Võ rồng bay phụng múa
Nét thần không thua Cụ Đồ xưa
Chữ mình gà bới còn thua
Kệ đi! Xấu đẹp cũng lùa về ta

Sang năm ta sắm cái mu rùa
Dăm nhúm lụa tua màu ngũ sắc
Ba đồng bạc cắc bày ra
Đầu năm xủ qủe cho bà con vui

Tậu thêm qủa Thủy Tinh Cầu nữa
Bày mấy trò Phong Thủy cho xôm
Chờ cho mưa tạnh nắng tuôn
Cầu vòng thị hiện quỷ chuồn ma dông

Cầm truyện Kiều đích tông chính bổn
Ra sau hiên trốn cụ Tiên Điền
Nam thanh nữ tú cầu duyên
Đăng đàn ta ứng qủe liền một khi

Đầu năm ra chợ gặp cố tri
Cho phỉ phút tương nghì huynh đệ
Chúc nhau phúc lộc đề huề
Hẹn Đồ Tuấn Võ cùng về sang năm!


SanJose MùngBaTếtMậuTuất. DzuyLynh







2/18/2018

Xuất Hành Du Xuân



XUẤT HÀNH DU XUÂN


Sáng Mùng Một xuất hành một phát
Lũng hoa vàng bát ngát hương Xuân
Chổi lông Gà bỏ lại sau lưng
Năm Mậu Tuất bưng về chú Cún

Diện khăn đống áo the quần lụa
Ta lên đường trẩy hội du Xuân
Áo rằn ri xếp cất ba lô
Mùng Hai Tết vui cùng chiến hữu

Bao lì xì lận lưng cất kỹ
Lộc Paris bậu gởi cho qua
Sydney em sách qúy tặng quà
Xin mời cạn chén trà tri kỷ

Tâm Từ Tự hướng Nam trực chỉ
Phật giáo kỳ hùng vĩ tung bay
Con chắp tay khấn nguyện năm nay
Cùng đạo hữu tu hành tinh tấn

Quên phứt chuyện ố tham sân hận
Dẹp nỗi lo phục quốc canh tân
Trước Quan Âm nhất tâm đảnh lễ
Thỉnh về Am phúc đức ê hề...

Đầu năm trở lại nghề Dân Biểu
Thỉ chung lòng hiếu khách như xưa
Biết quý Côes qúy Mợes còn ưa
Ta cứ... đạp, nghề chưa quá tệ!

Dẫu Cọp Biển, Cọp Rừng thây kệ
Gặp Tiên mà ai chẳng thấy mê
Thân nam tử năm thê bảy thiếp
Gái chính chuyên chỉ có... vài chồng!

Mãnh hổ ta nan địch quần hồng?
Xịu lơ giữa ngũ long nải nải
Mới nghĩ đà thân già bải hoải 
Ôi còn đâu khúc "khải hoàn ca"!

Tân Xuân đến ta bà thế giới
Đầu năm kiêng gạn đục khơi trong
Cùng nhau vui hưởng Tết thong dong
Hảo bằng hữu ngoài, trong Phét Bút!


thảovânam.mùngmộttếtmậutuất.dzuylynh


















2/15/2018

Đầu Năm Khai Bút





Mời em đến dạo gót hài
Vườn anh oanh yến đua tài hót vang
Chờ em dáng ngọc đài trang 
Vượt đường thiên lý dặm ngàn đến đây

Vườn Xuân hương tỏa ngất ngây
Đào khoe nụ thắm đơm đầy án thơ
Mời em nối một đường tơ
Mượn đôi cánh bướm thảo tờ tâm thư

Thảo Vân Am chốn thảo lư
Mây đan lớp lớp thực hư vô thường
Ta thiền sư lụy tình trường
Tương tư phong nguyệt lấm vương lụa hồng

Dìu em đến cõi hư không
Lánh xa trần thế mênh mông bụi trần
Đưa tay níu cụm phù vân
Se thành ngọn bút khai vần đón Xuân


thảovânam.ancưkiếtxuân.mậutuất.dzuylynh







Đầu Năm Lính Chúc





Mai khoe sắc vàng ươm đất Việt
Đào tha hương hồng đượm tiết Đông
Đầu năm lính chúc làm duyên
Vái van thất tổ cửu huyền Tiên Long

Siêu độ những hồn vong tử sĩ
Những anh hùng liệt nữ vong thân
Hồn thiêng hiển hóa tinh vân
Sáng soi đèn tuệ phù trần định an

Chúc non nước qua cơn mạt vận!
Chúc lê dân thoát kiếp bần cùng
Đón Xuân rộn rịp tưng bừng
Phát tài phát lộc không ngừng từ đây!

Chúc chiến hữu sum vầy tuổi hạc!
Em hậu phương hương ngát xuân tình
Vẹn toàn hùng chí kiên trinh
Chờ tan bóng giặc, quê mình thái lai...

Chúc con cháu gái trai hậu duệ!
Chuốc trau cho tinh nhuệ đức tài
Mai về chung sức dựng xây
Chung vai gánh vác tương lai nước nhà!

Chúc nghệ sĩ lời ca vô tận!
Chúc thi nhân ý vận hòa minh
Tân niên tương hợp ý tình
Tri âm tri kỷ ta mình gieo duyên!


Dzuy Lynh. Trước phút GiaoThừa 2018







Âm Vang Mùa Xuân





Khua trống lên nghinh tân tống cựu
Chiều Ba Mươi đuổi qủy xua tà
Cho âm vang rộn rả quê nhà
Giữ tổ quốc sơn hà nguyên vẹn

Vỗ trống cho tan cơn uất nghẹn
Bảy mươi năm nghẽn mạch giang san
Lũ cộng nô đày đọa dân đen
Hàng phục Hán đớn hèn nhu nhược

Trống khai Xuân thay lời chúc phước
Chúc quê hương sớm hưởng an bình
Mậu Tuất về thắp sáng bình minh
Tan giông bão sóng yên biển lặng

Đêm trừ tịch bốn bề im vắng
Hồi trống vang dài ngắn thanh âm
Cây tự do- độc lập trỗi mầm
Bừng tỉnh giấc hôn trầm nô lệ

Bốn nghìn năm quê hương ngạo nghễ
Chưa bao giờ như thể hôm nay!
Hỡi toàn dân người nước Nam này
Nghe trống thúc báo ngày quật khởi!

thunglũnghoavàng. 30thángchạpđinhdậu









2/07/2018

Chung Rượu Cuối Năm



(Cho đồng môn 571 Kontum, 471 An Lộc /TSQTBTĐ)


Thức dậy đi! Hỡi đồng môn trường Mẹ
Từng xuống đồi Tăng Nhơn Phú ra đi
Người Cư An từng ngộ lẽ Tư Nguy
Xong nợ nước, hồn về đây đông đủ!

Đêm tháng Chạp chốn lưu vong biệt xứ
Gọi anh em đương ngủ giấc nghìn thu
Quên căm hận oán thù cho tâm tịnh
Về đây nghe chuông mõ, tiếng chày kình

Vâng quân lịnh, xé bản đồ, buông súng 
Cháy đời trai người Thủ Đức năm xưa
Thân cùm gông bởi cộng phỉ lọc lừa
Tao vẫn sống nhờ nắng ưa, mưa thuận!

Nhúm bầu khô lấy giống tù lao cải
Trồng xứ người đem thết đãi anh em
Máu mỡ, đường cao, không phải kiêng khem
Xào một dĩa... tình đồng môn gói ghém

Chung rượu đế, nốc đỡ thèm đi bạn!
Anh em mình Quan Một có gì sang?
Đóa mai vàng chừ loang ánh đồng thau
Treo hờ hững áo ai màu sim tím

Tế những đứa chiến trường không tẩn liệm
Chết bể khơi chưa kịp niệm Nam Mô
Chết gập thây trên chiếc xích lô thuê
Chết giữa rẫy khoai mì kinh tế mới...

Anh em mình ra trường còn mới rợi
Sớm lăn mình vào chiến trận tả tơi
Có đứa chưa ăn bịch gạo sấy đầu đời
Trong tích tắc đã ra người thiên cổ

Những thằng từng chạm mặt trước cửa mồ
Ngày ngưng bắn chết ngay giờ xổ số
Kẻ tàu tan, rách dù, thằng lội bộ
Nát pháo thù, xác mình Sở đầu Ngô

Hỡi anh linh những đồng môn năm cũ 
Hồn nương theo đóm lửa lủ ma trơi
Cách ngăn nhau biền biệt mấy trùng khơi
Về đông đủ, ngày cuối năm bù khú!

Bớ anh em; hiển linh về hội tụ
Lời tao rao là quân vụ sau cùng
Ai vai còn mang nặng nghiệp kiếm cung
Cỡi mây đạp gió về chung... thượng hưởng!


những ngày cận Tết. Feb72018. dzuy lynh










2/05/2018

Tôi Khắc Tên Người Trên Đỉnh Nam Thiên



(Kính viếng hương linh chiến sĩ vô danh VNCH)


Đêm đen cần ánh dương quang soi sáng
Cho uất khí Nam tỏ rạng nguồn cơn
Ngọn hải đăng soi mảnh vỡ giang sơn
Đang leo lét chìm dần trong bóng tối...

Mấy mươi năm đã tắt ngọn đèn trời
Quê hương mình đầy rẫy bóng ma trơi
Ta bỏ ra khơi thôi làm người gác biển
Quên hết cả vị lai, quá khứ, hiện tiền

Tôi khắc tên Người trên đỉnh Nam Thiên
Vin ánh hải đăng thắp soi đảo, biển
Tên những Chiến Binh đứng giữa trận tiền 
Vì Nước quên mình dũng liệt hy sinh!

Tôi khắc tên Anh - "Tổ Quốc Không Gian"
Những ánh sao sa... gãy cánh đại bàng!
Một thuở tung bay dọc ngang mây trắng
Vần vũ lưng trời diệt kẻ xâm lăng

Tôi khắc tên Anh - "Thiên Thần Mũ Đỏ"
Nương cánh hoa dù rọc gió xé mây
Tuổi trẻ ra đi giữ núi sông này
Tử trận vào ngày tan tác phân ly!

Tôi khắc tên Anh - Người vào tử địa
Những "Biệt Kích Dù" vị quốc vong thân
Quả cảm xung phong đi vào chiến trận
Thịt nát xương tan chết chẳng mộ phần...

Tôi khắc tên Anh - "Mũ Xanh Cọp Biển"
Bất kể đêm, ngày giết giặc như điên
Ngủ giấc nghìn thu... trận tiền gãy súng
Sống mạnh sống hùng, chết chẳng thong dong

Tôi khắc tên Anh - "Mũ Nâu Biệt Động"
Những tiếng cọp gầm vang lộng rừng xanh
Khắp bốn quân khu đoạt giành chiến tích
Vì nước tòng chinh, đáp tiếng hịch truyền

Tôi khắc tên Anh - Người con của biển!
Chiến hạm, giang thuyền, trực chiến quanh năm
Hải tích Hoàng Sa sáng tựa trăng rằm
Bọt sóng tan hòa linh khí "Hải Quân"

Tôi khắc tên Anh - "Mũ Đen Thiết Giáp"
Cua sắt dọc ngang ủi rạp chiến trường
Một sớm xuân nào phủ chụp tai ương
Mã nướng, Sĩ tan tan Xa dường tượng thép

Tôi khắc tên Người - Chiến sĩ Bộ Binh
Trả nợ non sông quên cả thân mình
Đầu Ải Nam Quan, U Minh cuối đất
Mất mảnh cơ đồ... thất trận hy sinh...

Tôi khắc tên Người - "Xây Dựng Nông Thôn"
Chiến sĩ áo đen, hậu tuyến xóm làng
Vướng bẫy chông mìn cộng quân tan xác
Hồn hiển linh, truy lãnh ấn Thành Hoàng

Tôi khắc tên Người - An Ninh, Cảnh Sát
Dân Vận, Chiêu Hồi... canh gác quê hương
Đã mạng vong trên chiến trường đô thị
Sử sách muôn đời công trạng còn ghi

Tôi khắc tên Người - Muôn vạn sinh linh
Cán, Chính, Lê Dân trên bài kinh kệ
Địa Phương Quân, và Nhân Dân Tự Vệ
Ghi bài vị Tiên Rồng, ngạo nghễ Việt- Nam!

Trước hương án; khấn tiền nhân minh giám
Hồn linh thiêng xin phù trợ Nước Nam
Cho kẻ tha hương đất tạm một ngày về
Cùng vá lại bức dư đồ đã rách

Đất lưu vong chưa có bức tường cẩm thạch
Để tri ân người Chiến Sĩ Vô Danh!
Xin nhận cho tôi một tấm lòng thành
Bia đá Việt- Nam đành khắc vào tâm khảm

Tôi Khắc Tên Người Trên Đỉnh Nam Thiên!


thảovânam những ngày cận Tết. dzuy lynh Feb.52018










2/02/2018

Phù Điêu Thương Tiếc





Cho tôi chạm tay vào bức tường đá lạnh
Tấm phù điêu thương tiếc bậc cha anh
Nơi những anh linh tử sĩ được nêu danh
Hồn nhập thể vạn vì sao lấp lánh

Cho tôi in dấu tay lên những tuổi tên hóa thạch
Đến quê hương tôi từ vạn lý nghìn trùng
Để lại hình hài trong cuộc chiến điêu linh
Lưu sử tích những chiến binh uy dũng

Cho tôi đặt trái tim mình lên vách đá
Để hòa cùng nhịp thở với người xưa
Cùng lăn mình trong bão đạn bom mưa 
Cùng sinh tử dưới vòm trời lửa khói

Áp bàn tay mạch hồn nghe buốt nhói
Đá đã biết buồn tự thuở mới khai sinh
Chốn tạm dung ghi khắc nợ ân tình
Xương máu đổ từ Đồng Minh chiến sĩ

Cuộc chiến đã lùi sâu vào dĩ vãng
Bốn mươi ba năm đất Mẹ luống điêu tàn
Lịch trên tường tờ cuối sắp sang trang
Vẫn đọng mãi bụi thời gian hưng phế

Tôi đã thấy bóng mình soi trong đá
Nơi viễn phương, không phải nước Nam nhà
Quê hương mình dằng dặc buổi can qua
Nay đã mất vào tay phường bán nước!

Lỡ sinh ra trong cõi trần ô trược
Tuổi hoa niên luân lạc đất phương xa
Hỏi tại sao ở mảnh đất quê nhà?
Không có được bức phù điêu bằng đá!

Giặc cộng, bầy vượn người giả trá
Đê hèn sang phẳng mả cha anh!
Phế binh nuốt lệ sống đoạn đành
Hát khản giọng bài ca hành phương Bắc

Đêm trăng lạnh vọng tiếng ho khúc khắc
Người Lính già trăn trở thức thâu canh
Nhìn cháu con hậu duệ đã thành nhân
Mong có lúc tên đồng đội mình ghi bia đá...


thảovânam mườibảythángchạpnămđinhdậu . dzuy lynh


* Photo: Model Destiny Nguyễn (phóng viên SBTN - hậu duệ BĐQ/VNCH)









1/16/2018

Lời Trần Tình Của Đá



"Đá ơi mi giận hay mừng
Khi ta vỡ mộng yêng hùng về đây?
Ngựa hồng gượng bước chân say
Cõng tên kỵ sĩ tim đầy vết thương"
(thơ & hình:Trần Tuấn)

*



Lâu lắm, ta chờ gươm tráng sĩ
Mài trên lưng cho vết nứt vẹt mòn
Chờ bóng trăng chênh chếch trên non
Nghe tiếng thét những âm hồn luyện kiếm

Lâu lắm, ta chờ người trở lại
Mở quan tài lừng lững đứng hiên ngang
Những vong linh người lính chiến lang thang
Uy dũng hát vang vang khúc hùng ca ra trận

Tiếng đàn đá ta bật vung tràn bi hận
Mặc cuồng lưu nào chẻ nát châu thân
Ta nằm đây mà hồn tận chân mây
Trơ vết nứt trên lưng trầy trật hứng

Ta vẫn nằm đây, chờ đợi đêm ngày
Người về dựng lại giải sơn hà nghiêng ngửa
Chờ đợi những gã cao bồi chết ngựa
Xác khô rồi nhưng súng vẫn cầm tay

Ta vẫn chờ ngày gió đẩy nguyệt lay
Rơi rụng chảy theo giòng hưng phế
Đợi vó ngựa hồng khua đêm tĩnh mịch
Sang sảng đâu đây lời hịch loa rền

Ta chẳng giận mừng rên buồn khóc
Nhưng đau lòng cho tang tóc quê hương
Mấy trượng phu ngày dưới ruộng trên nương?
Đêm trăn trở nỗi nhiễu nhương thời cuộc!

Đá tha hương đếm năm canh tiếng quốc
Sáu khắc ngày đong tiếng vạc hờn ngân
Còn đếm thêm mấy ngàn năm Bắc thuộc?
Tiếc quê nhà kẻ sĩ đã vong thân!

Hàn Dạ Lữ. Jan152018







1/14/2018

Màu Thời Gian





có gì vĩnh cửu với thời gian?
thuyền mới sang sông, sóng đã tan
lá chớm xanh, chờ vàng kiếp lá
hoa đương khai... còn đợi buổi tàn!

nhân sinh ba vạn sáu ngàn ngày
lão, sinh, bịnh, tử mãi vần xoay
nhân qủa, nghiệp duyên, vay và trả
thắng thua, vinh nhục thả theo mây

ái tình nồng ấm thuở ban sơ
khéo không lạnh nhạt buổi hôn hoàng
bình minh lúc mới lên rạng rỡ
đêm về hiu hắt bóng mịt mờ

thời gian vừa chạm phím cung tơ
phím gãy chùng dây vỡ tiếng đàn
cỏ khâu xanh mướt chừ hoang úa
mới có... bây giờ lại hóa không!

Xuân, Hạ, Thu, Đông đủ bốn mùa
há đâu chỉ có nắng và mưa!
thoạt áng mây thưa... vừa giông đến
yên ắng chưa xong, sấm đã rền

thời gian vun vút như tên bắn
của cải đầy vun lại trắng tay
bụi bám phù điêu dầy mấy lượt
phủi tay, trang trắng; được mất gì!

em trách hờn chi chuyện đã qua
tình yêu gói lại cất làm qùa
ví chẳng được xoay chiều năm tháng
thôi đành gấp lại... lật sang trang...


đỗlanchy. Half Moon Bay Jan 142018