10/16/2018

Nhớ quá màu Sim





Sương lạnh chiều loang tým rừng Quảng Trị
Tým ngát màu sim, tým nhuộm biên thùy
Tým mảnh trăng non treo đầu cánh võng
Mây tým du hồn thơ thẩn đi rong...

Tiếc lắm... một thời không dám thương ai
Ta lính rằn ri tang bồng hồ hải
Bảo quốc an dân- phận trai thời loạn
Áo trận ba lô lên thác xuống đoài

Một buổi dừng quân trên đồi sim tím
Hái cánh hoa rừng không biết trao ai
Chẳng có người thương cài lên nón sắt
Con ép trang thư gửi tặng Mẹ hiền

Sau bốn mươi năm thăm miền chiến địa
Quảng Trị năm nào nay vẫn lầm than
Vách cũ thành xưa điêu tàn hoang phế
Tým cả hồn ta tým thẫm nỗi niềm

Sắc tým đồi sim chỉ còn kỷ niệm
Hái cánh hoa rừng tẩn liệm quê hương
Nhớ nữa mà chi chiến trường khói lửa
Quay quắt sầu bi chưa vữa trong lòng...


hoàng hoa lũng. thu Mậu Tuất
Dzuy Lynh - đêm nhớ về Quảng Trị Oct152018.












10/10/2018

Bỏ Lại Thành Xưa



(âm hưởng Ả đào - Jazz)
thơ Nguyễn Thanh Khiết . nhạc Dzuy Lynh
album Phía Sau Lưng Cuộc Chiến


Mai ta chống gậy về xóm ruộng
Vác cuốc đào chôn một tuổi già
Vứt nợ tang bồng trong chòi lá
Quên hết đoạn trường đã đi qua
Mai ta khăn gói về cố quận
Soi bóng già nghiêng trên đất giồng
Bụi tre góc nhà nằm ngủ võng
Nghe chim lạc bầy gọi chiều không
Vất hết mười năm trong địa ngục
Đêm trở mình nghe xích xiềng khua
Quên vết cùm nhiều năm nhầy nhụa 
Quên nhục, quên thù, ngày lỡ thua
Trả lại cho đời những tan hoang
Trả hết nợ nần ta đã mang
Trả mấy mươi năm buồn vô hạn
Mò mẫm đi sau buổi tan hàng
Gởi lại cho người đến với ta
Bao dung cay đắng lẫn ngọt ngào
Trái tim ta đã đầy vết thủng
Tội cho người, tội mối tình chung
Gởi lại bạn bè một thuở xưa
Trên vai còn nặng gánh sơn hà
Lời hẹn một lần ra biên ải
Ta về vườn gác kiếm rửa tay







10/09/2018

Sài Gòn Của Tôi



thơ Hoàng Kim Oanh . nhạc Dzuy Lynh


Cứ tưởng Sài Gòn mưa mau nắng vội thế thôi
Nhưng em đã quen từng con đường góc phố
Em đã yêu từ hàng me gốc phượng
Giọng Sài Gòn thanh mỏng hiền ngoan...
Sài Gòn cứ cuộn trào nắng gió lầm lụi phố phường
lam lũ áo cơm, bụi đường, khói xe
tiếng kèn, tiếng nhạc, 
tiếng rao hàng xé tai qua loa điện tử...
tiếng khoan cắt bê tông phá tan Sài Gòn mấy trăm năm lịch sử đắng cay
Không át được tiếng lòng Sài Gòn đớn đau,kiêu hãnh, thiết tha...
Còn một Sài Gòn nữa em ơi
Dịu dàng, lặng lẽ, hiền hòa, bình dị như sông
Tiếng nói rất thanh nụ cười rất nhẹ
Em đã nhận ra chưa
Trong ấm nồng ánh mắt, trong ân cần xiết tay
Trong xuề xòa thân thiết, trong hào hiệp bất ngờ
Sài Gòn của tôi đó trong tôi trong em
hãy yêu...Và yêu thôi.








9/27/2018

Nhớ Một Mùa Trăng



(hỡi người biền biệt phương trời
cho ta nhắn gửi đôi lời hỏi thăm)


Trăng treo đầu súng loang ánh bạc
Biên thùy phiên gác đọc thư em
Sóng xô trăng vỡ soi Thạch Hãn
Ngỡ tóc huyền buông rũ mái rèm

Lãng bạt sông hồ đành lỡ hẹn
Bom rền chiến tuyến đạn còn reo
Hỏa châu thao thức chen ánh nguyệt
Vẳng một thời kinh cuối xóm nghèo

Giáo đường trơ trụi nền đá đỏ
Thánh giá lầu chuông rêu phủ xanh
Tiếng nhạn buồn tênh nghe ráo hoảnh
Xơ xác đìu hiu một bóng đò

Bốn mươi năm lẻ, em tròn khuyết
Hồ thỉ tang bồng mấy chuyến đi
Viễn xứ lưu vong mờ tuế nguyệt
Áo sờn vai lệch... đợi chờ chi

Đêm cháy tiếng đàn Guitar gỗ
Ngóng người tri kỷ chốn hư vô
Em giấu nửa cơn mơ còn lại?
Trăng vẫn chờ ta đãi ánh vàng...


đỗlanchy. Đêm nhớ giòng Thạch Hãn 
vịnhnửavầntrăng2018








9/19/2018

Cánh Buồm Đá

photo (net) : Antelope Canyon . Arizona




buồm đá giăng chập chùng
buồn đã giăng mịt mùng
bềnh bồng trong góc tối mông lung 
anh chạm vào tim em bằng vết cắt đường kỷ hà gãy gấp.
êm đau, như lần đầu, lận đận
và mình chia tay khi vàng thu chưa vội úa nhàu
trái tim anh không bằng đá, trái tim em không bằng lá
dù sao đừng buông, xin đừng buông
đá sẽ vỡ, lá sẽ rơi. biết không? biết không!
cánh buồm đá đường kỷ hà là lời ca của đá
âm âm sắc khô lành lạnh
là lá thu hóa thạch đan kín đường về lê thê
em bước ra đi
đi về hướng mặt trời
để thấy thung lũng trũng thêm một chút mây
đủ cho cỏ cây nhíu mày, tiếc cho tháng ngày thu cũ
bây giờ trời mới sang thu
thu chớm bên này, và xuân khởi bên kia
những chiếc lá chừng như hóa thạch
khô cứng như linh hồn luân lạc chỗ lưu vong
hôn trầm, u uẩn
lá hóa cánh buồm nâu bằng đá, màu mắt em buồn
hằn vết chém dọc ngang mang đầy thương tích mùa bão tình u chướng
em đừng chờ con thuyền đã mục và mái dầm đã nát
chẳng còn gì...


đỗ lan chy. Arizona thu mậu tuất